Dạy học theo góc
Giáo viên trồng nghệ và sản xuất tinh bột nghệ tại Chí Tân - Khoái Châu - Hưng Yên; 0979140146
Tinh bột nghệ viên mật ong
Thơ Quốc Thường (Tặng bạn)
( Tâm sự GVHS Liên Việt)
Ai về thăm lại quê trường
Cho tôi thăm hỏi mái trường quê ta.
Đò Dè cầu đã bắc qua,
Thuyền xưa còn có? nay đà gác đâu?
Bến Xưởng nước có còn sâu?
Hay phù sa lấp từ lâu mất rồi?
Nổi danh Hà Tĩnh một thời
Trường xưa Liên Việt còn ngời nữa không?
Đò Hào bến nước còn trong?
Còn ai đứng đợi, chờ mong người về?
Thôi rồi lỡ hẹn câu thề:
Về hưu bỏ phố ta về với nhau.
Bây giơ tóc đã trắng đầu
Về không được bỏ nổi sầu nơi mô.
Mơ người cắt cỏ đi bò
Cười cho thoả sức, hỏi cho hết lời.
Thôi thôi, không được nửa rồi
Đường xa sức yếu, chỉ ngồi mà trông
Hỡi quê trường có biết không?
Hạnh phúc
( Nhớ ngày củi quế gạo châu)
Nếp nhà tranh, muốn níu buộc cuộc đời,
Ta vẫn yêu sao gia đình mình nhà giáo.
Con chưa đủ tuổi đời đã giành giáo án của cha.
Mới chập chững học đi đã đến trường cùng mẹ.
Dưới đèn: cha mở sách con xem.
Trên đường: mẹ cầm tay con bước.
Cuộc sống nhà mình chưa bao giờ có được,
Gian khổ nhiều, song hạnh phúc bao nhiêu.
Mùa đông 1990.

( Một đêm ngủ ở nhà bạn)
Vợ chồng không ngủ ăn cùng,
Nhưng mà họ vẫn sống chung một nhà.
Thương cho Mèo-Cún nhà ta,
Gia chủ ngăn nhà, đi lại khó khăn,
Quen rồi ơi những bước chân,
Hồn nhiên chạy nhảy, tung tăng giữa đời.
Đêm khuya vào giấc ngủ rồi,
Tiếng Mèo cào vách làm tôi giật mình.
( Trần Quốc Thường)
Bóng thầy

Nước lũ tràn vào lớp học,
Bóng thầy loang loáng chân bàn.
Ngói vỡ...
Rớt đánh bủm.
Bóng thầy tan.
ơ kìa! mây trắng một làn.
Bóng thầy rạng giữa muôn vàn hào quang.
( Trần Quốc Thường-đã đăng ở tạp chí TGTT số 83)
Gái Quê
Muốn ăn cơm nếp đỗ chà
Muốn xem gái đẹp mời ra Yên Hồ.
Gái Yên Hồ.
Nhẹ nhàng bước vào giấc mơ
Của bao trai trẻ ngày chờ đêm mong.
Chăm làm cho dáng lưng ong
Nết na thuỳ mị, mát lòng người ơi!
Hôm qua, anh mới sang chơi
Về nhà dục mẹ, tìm cơi đựng trầu.
Cho dù núi dựng, sông sâu.
Cũng đưa cho được miếng trầu qua sông.
Gió và Bão
Nhớ nhau ta cứ nhớ,
Như gió mát đêm nồng.
Sẽ trắng tay, rát mặt,
Khi gió thành bão giông.

Hoa đào nở sớm
Đông rét, cỏ cây dấu nụ.
Riêng đào sưởi ấm lòng tôi.
Xuân sang, trăm hoa khoe sắc.
Đào vườn tôi kết trái rồi
( Trần Quốc Thường)
Thương chàng Trọng Thuỷ
Thương chàng Trọng Thuỷ ngày xưa,
Vì TRUNG với nước mà lừa Mĩ Châu.
ơn cha lấy HIẾU làm đầu.
Vẹn TÌNH với vợ, giếng sâu gieo mình.
( Trần Quốc Thường- Đã đăng ở VHTT 6.2006 và Tạp chí TGTT số 93)
Thăm mộ cô gái bị bệnh HIV.
Hôm qua em đi tỉnh về,
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.(1)
Chữ trinh đáng giá bao nhiêu?
Mà em nhắm mắt, đành liều đưa chân.
Kiều xưa mang tiếng tà dâm.
Vì cha, nàng phải dấn thân đoạn trường.
Đời tàn, nhạt sắc, phai hương,
Dẫu em muốn được hoàn lương khó thành.
Mộ Đạm Tiên, cỏ còn xanh?
Nén hương Kiều thắp, quẩn quanh đến giờ.
Anh nay trước mộ ngẫn ngơ,
Làm cây hương đỏ thắp chờ hồn em.
(1) Thơ Nguyễn Bính


Đất học Yên Hồ chẳng nhường ai.
Gái lụa quê mình sánh tài trai.
Cồn Trong-Dăm Đục* khuyên tu đức.
Ngòi Bút-Đài Nghiên* nhắc luyện tài.
Nguyễn Biểu -Đào Tiêu** ngời đất nội.
Cụ Hoàng -Ông Quý*** rạng trời ngoài.
Phi trí bất hưng, luôn ghi nhớ.
Lạc đạo vong bần, chẳng hề phai.
( Trần Quốc Thường-đã đăng báo GDTĐ-11.2004)
Chú thích:* Tên các di tích có ở Yên Hồ.
** Nguyễn Biểu: đậu Thái học sinh thời nhà Hồ.
Đào Tiêu đậu Trạng nguyên (1275) khai khoa cho đất Nam Châu Hoan.
*** GS Hoàng Xuân Hãn và GS-TS Võ Quý người Yên Hồ.( 2 ảnh trên)
Tình thầy nghĩa bạn
Trái đất quay tròn lại gặp nhau.
Tình thầy nghĩa bạn, trước như sau.
La Giang sóng vỗ, làm xanh bãi.
Hồng Lĩnh mây bay, phủ trắng đầu.
Thư bạn gửi trao, mừng từng chữ.
Lời thầy dạy dổ, nhớ từng câu.
Cho dù bến cũ neo thuyền mới
Ta vẫn là ta nghĩa bạn bầu.

Di sản Huế
Nếu các chúa, các vua triều Nguyễn,
Sống bình dân, giản dị giữa kinh kì,
Thì UNESCO biết lấy chi,
Công nhận Huế có ba di sản?
Sám hối
( Sau khi dạy bài Trí khôn)
Một con cọp từ rừng sâu đi ra.
Nó chẳng làm hại gì ta
Mà chỉ thiết tha học hỏi.
Làm hại cọp rồi
Về nhà ta sám hối.
(Trần Quốc Thường-Đã đăng ở tạp chí VHTT 6.2006, và tạp chí TGTT số 93)
Chơi ô ăn quan
Một em ngồi trong cổng sắt.
Một em ở ngoài.
Hai đứa ở hai bờ tự do và tù túng.
Người làm bố thí.
Kẻ đi hành khất.
Vẫn thò tay qua cửa sắt,
Chơi ô ăn quan.
Nghe tiếng xe về,
Chúng vội vàng,
Hai đứa chạy về hai miền đau khổ.
Cuộc chơi đành bỏ dở,
Bởi chưa đến hồi hết quan.
( Trần Quốc Thường-đã đăng tạp chí TGTT- số 53 tháng 2.2009)
Chú thích: Trong trò chơi này khi nào hết quan hoàn dân mới xong ván.

Khoảng trống
Một cơn lũ quét.
Làm trường em ngói đổ.
Nhà em sụp đổ.
Giờ em nơi nao?
Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ.
Một cây xanh đổ,
Để khoảng trống giữa trời.
Một học sinh nghỉ học
Để khoảng trống trong tôi.
( Trần Quốc Thường-đã đăng tạp chí TGTT-số 53-2.2009)
Làm thầy nơi quê rượu
Vấp ngã nơi đâu còn được,
Nay về Thanh Lạng* làm thầy,
Đường trơn bấm chân cho vững,
Kẻo mà học trò tưởng say.
( Trần Quốc Thường-đã đăng ở TGTT - số 53-2.2009)
* Nơi có rượu ngon nổi tiếng ở Đức Thọ-Hà Tĩnh.
Trần Quốc Thường @ 16:04 28/10/2011
Số lượt xem: 452
- MƯA VÀ NỔI NHỚ! (20/07/11)
Các ý kiến mới nhất